Khi thành phố chiều muộn chìm vào làn sương xám xịt của những cơn mưa rào dầm dề, tôi thường ngồi lại với một tách trà tĩnh lặng. Tôi trốn chạy những âm thanh huyên náo ngoài kia. Tôi tìm về những trang sách, nơi bản ngã của mình được soi chiếu một cách trần trụi nhất. Có ai đó từng nói rằng, văn học là tôn giáo của những kẻ cô độc, và mỗi cuốn sách ta chọn lật mở vào một thời điểm bất kỳ trong đời đều mang một sứ mệnh vô hình. Sứ mệnh ấy có thể là vuốt ve, có thể là vỗ về, nhưng đôi khi lại là một cú giáng mạnh...
Đọc tiếp
Xem thêm:
Một cuốn sách, một đời người: Những triết lý nhân sinh tôi học được từ vấp ngã
Có những đêm thành phố cuộn mình trong cái lạnh hanh hao, tôi ngồi lặng yên nhìn những bóng đèn đường đổ dài trên lối nhỏ. Cuộc sống vội vã ngoài kia đôi khi khiến con người ta quên mất cách dừng lại để thở, quên mất việc phải nâng niu những điều dung dị xung quanh. Chính trong một khoảng lặng chênh vênh như thế, tôi đã mở tập truyện Những Lối Đi Dưới Hàng Cây Tăm Tối của đại văn hào người Nga Ivan Bunin. Giữa không gian bảng lảng sương mù và hương vị hoài niệm cổ điển, cái tôi mộng mơ của tôi chợt bừng tỉnh. Tác phẩm không mang đến những triết lý...
Đọc tiếp
Xem thêm:
Nhà giả kim: Tiếng gọi của đại ngàn sa mạc và nghệ thuật lắng nghe tiếng lòng của gã du mục
Thành phố trong mắt tôi đôi khi bỗng thừa thãi những âm thanh. Người ta vội vã lướt qua nhau, mang theo cả sự ồn ã của những lo toan cơm áo. Những lúc ấy, cái tôi mệt mỏi của tôi lại thèm một cái ôm từ sự tĩnh lặng. Tôi tìm thấy khoảng lặng ấy khi vô tình mở cuốn tiểu thuyết Khách Sạn Im Lặng (tên gốc: Ör) của nữ tác giả người Iceland - Auður Ava Ólafsdóttir. Cuốn sách không có những cao trào thắt nút, không có những bài học giáo điều, nó chỉ đơn giản là một chiếc gương soi, phản chiếu những vết thương sâu thẳm trong lòng mỗi chúng ta và...
Đọc tiếp
Xem thêm:
Nhà giả kim: Tiếng gọi của đại ngàn sa mạc và nghệ thuật lắng nghe tiếng lòng của gã du mục
Bạn sẽ làm gì khi thành phố với những cơn mưa dai dẳng?, riêng tôi lại thích lật giở những trang giấy đã ngả màu thời gian của "Nhà giả kim". Trong không gian tĩnh lặng, khi tiếng còi xe ngoài kia lùi xa, tôi như nghe thấy tiếng gió rít qua những cồn cát vạt nắng của sa mạc Sahara, tiếng bước chân kiên định của gã chăn cừu Santiago trên hành trình tìm kiếm kho báu của đời mình. Thế giới này vận hành quá nhanh, người ta mải miết đuổi theo những mục tiêu hữu hình mà quên mất cách trò chuyện với chính tâm hồn mình. Đối với cái tôi đầy suy tư của...
Đọc tiếp
Xem thêm:
Những Lối Đi Dưới Hàng Cây Tăm Tối: Khi cái tôi học cách trân trọng những khoảnh khắc hạnh phúc mong manh
Tôi viết những dòng này vào một buổi tối muộn, khi ngoài kia tiếng còi xe đã thưa thớt dần và thành phố bắt đầu thở những nhịp dài mệt mỏi. Trên bàn làm việc, cuốn sách cũ nằm im lìm dưới ánh đèn vàng, những góc bìa đã sờn rách như chính những vết sẹo mà năm tháng đã hằn lên cuộc đời tôi. Người ta thường nói, mỗi cuốn sách gặp được trong đời đều là một cái duyên định sẵn. Có những cuốn sách ta đọc để giải trí, có những cuốn ta đọc để lấy kiến thức, nhưng cũng có những cuốn sách xuất hiện ngay vào khoảnh khắc ta gục ngã dưới chân...
Đọc tiếp
Xem thêm:
Thú Hoang: Hành trình đối diện với những góc khuất dối lừa và bản ngã con người